Cứ vui vẻ, từ tốn mà đi ngủ

"Vui vẻ, từ tốn đi ngủ" - Đó là tên một mục nhỏ mà tôi rất nhớ trong cuốn sách “Hiểu để yêu thương” của tác giả Phương Đặng. Đọc nó lên đã thấy nhẹ nhõm và muốn nằm xuống nghỉ ngơi rồi. Nó khiến tôi nhớ đến thế bởi nó hoàn toàn trái ngược với giờ đi ngủ ở nhà mình.


Ở nhà tôi, thực tế sẽ là “Cáu kỉnh, vội vàng đi ngủ” :)


Nghe có vẻ không ổn lắm, nhưng rất buồn, nó lại là sự thực. Vào một buổi tối bình thường, tôi sẽ hoảng hốt nhận ra đã 8h30 khi bọn trẻ vẫn đang mải mê chơi. Vội vàng “lùa” hai đứa đi đánh răng trong sự cáu kỉnh của Lạc Bia, vội vàng lùa hai đứa vào phòng ngủ, vội vàng mắc màn, vội vàng đọc truyện rồi cáu kỉnh vì hai đứa cứ đòi đọc nữa, đọc nữa.


Phải đấu tranh quyết liệt lắm, tôi mới tắt được đèn chỉ để rồi sau đó một trong hai đứa sẽ đòi đi vệ sinh, đòi đi uống nước hoặc là đùa nghịch với nhau, nói chuyện lung tung lang tang thêm 30p nữa. Tôi sẽ cáu kỉnh hoặc dọa dẫm hoặc mua chuộc trong tuyệt vọng. Hôm nào thành công thì sau 30p, không thì phải hơn 1 tiếng chúng mới chịu vào giấc. Còn tôi sẽ cố lết dậy làm nốt những việc đang dở trong trạng thái cắn rứt vì đã cư xử thiếu kiểm soát với con, tự hứa ngày mai sẽ làm sao đó khác đi nhưng rồi hôm sau mọi việc vẫn diễn ra y như vậy.


Chúng tôi đi ngủ trong trạng thái cáu kỉnh và vội vàng như vậy đấy.


Và tôi tin rằng rất nhiều bà mẹ cũng đang rơi vào tình trạng tương tự. Nhưng mà, phải có cách phá vỡ vòng tròn tuyệt vọng này chứ nhỉ? Bắt đầu thay đổi từ đâu đây?


Câu trả lời, có lẽ bạn nào thường xuyên đọc bài trên Mindfully T. cũng đoán được. Muốn tình trạng này thay đổi, chúng ta phải bắt đầu từ tâm thế của mình.


Tâm thế của tôi có gì sai?


Tôi quen cho con đi ngủ với tâm thế vội vàng. Việc này có mấy lý do:

  • Vì còn việc chưa xong, tôi muốn nhanh nhanh chóng chóng cho con ngủ rồi trở dậy làm nốt. Tôi coi thời gian cho con đi ngủ là khoảng thời gian lãng phí, vì suốt quãng thời gian đó tôi chẳng làm được việc gì

  • Vì nỗi sợ đi làm muộn sáng hôm sau: nếu lũ trẻ mãi không ngủ, sáng mai chúng sẽ uể oải hay khóc lóc khi tôi gọi dậy.

Như thế có gì sai?


Việc đi ngủ thực chất là việc chuyển từ trạng thái động sang trạng thái tĩnh, từ vận động sang nghỉ ngơi. Động - tĩnh - động - tĩnh, cứ luân phiên như vậy thành nhịp điệu trong đời sống của chúng ta. Tuy vậy, trên người ta chẳng có cái công tắc nào như công tắc bóng đèn để bảo bật là bật, tắt là tắt được. Con người, nhất là trẻ con, cần một quá trình chuyển đổi dần dần từ động sang tĩnh, nghĩa là phải dần dần thư giãn rồi mới chìm vào giấc ngủ.


Chưa hết, với trẻ con thì việc đi ngủ còn ẩn chứa vài nỗi sợ. Có em bé sợ bóng tối. Có em bé sợ mình ngủ rồi sẽ lỡ mất chuyện vui gì đó. Có em bé lại sợ mẹ sẽ dậy rồi đi đâu đó (bởi đã có lần tỉnh dậy giữa giấc không thấy mẹ đâu). Nói một cách tâm linh thì khi người ta ngủ, cơ thể ta nằm đó nhưng phần hồn thì không - nó cũng phần nào giống như sự chết. Vì thế mà trẻ con thường có cảm giác bất an khi đến giờ đi ngủ - dù chúng không biết tại sao và không biết diễn đạt thành lời, chỉ biết khóc lóc, chống đối hoặc đòi đi uống nước, đi vệ sinh nữa rồi nữa rồi nữa mà thôi.


Lẽ ra lúc ấy, chúng ta cần ở bên trấn an và vỗ về con, là chỗ dựa để con bình tĩnh lại. Vậy mà ta lại vội vàng hơn, cáu kỉnh hơn, dọa dẫm để chất thêm bao nỗi sợ, nỗi lo lên đó. Kết quả là con càng khó ngủ, mẹ càng căng thẳng, kết thúc một ngày trong trạng thái không thoải mái chút nào.


Làm sao để vui vẻ, từ tốn đi ngủ?


Luôn luôn, giải pháp sẽ đi từ trong ra ngoài, từ mẹ đến con.


1. Tâm thế của mẹ


Dù ngày hôm nay bạn đã gặp phải chuyện gì.


Dù còn bao nhiêu việc chưa làm được.


Trước khi bắt đầu cho con đi ngủ, hãy trút bỏ hết đi. Nếu khó, hãy thử hít một hơi thật căng đầy lồng ngực rồi thở ra cho bằng hết, tưởng tượng như mình vừa trút hết mọi gánh nặng trong lòng và trên vai ra ngoài qua hơi thở vậy. Nếu vẫn thấy khỏ, tìm video hướng dẫn thiền 5p trên youtube - thực ra chỉ cần nghe khoảng 2p thôi là bạn đã trở về trạng thái nhẹ nhõm và tĩnh tâm rồi. Hãy nhắc mình: Hôm nay, mình sẽ vui vẻ và từ tốn mà đi ngủ. Hôm nay, con mình sẽ vui vẻ từ tốn mà đi ngủ. Cứ để mọi thứ chậm lại và trôi đi, không cố kiểm soát và sai khiến nữa.


Bước này cần làm trước, sau đó mới bắt đầu chu trình đi ngủ.


2. Chuẩn bị tâm thế cho con


Lên kế hoạch

Hãy cho con thật nhiều thời gian để từ từ dịu xuống. Muốn vậy bạn cần có một kế hoạch rõ ràng. Ví dụ, bạn muốn con vào giấc lúc 9h tối, vậy hãy bắt đầu chu trình đi ngủ trong khoảng từ 7h30 - 8h. Sắp xếp các sinh hoạt buổi tối của gia đình để đảm bảo khung giờ này. Bạn có thể ăn bữa tối sớm hơn, hoặc bỏ bớt một công việc không cần thiết.


Giảm kích thích

Kích thích có thể đến từ ánh sáng, âm thanh, hình ảnh hay hoạt động.

  • Có thể lúc đó con vẫn còn đang chơi, hãy tắt bớt đèn để ánh sáng dịu lại. Khi ánh sáng giảm đi, cơ thể sẽ ức chế sản xuất cortisol (tăng tỉnh táo, tập trung) và tăng sản xuất melatonin (giúp con người thư giãn và dễ buồn ngủ).

  • Tắt các thiết bị điện tử như điện thoại, ti vi

  • Nói nhỏ và chậm lại (và lũ trẻ cũng sẽ bắt chước bạn)

  • Tránh các hoạt động kích thích như trò chơi đối kháng, đùa nghịch.

  • Chọn những cuốn sách truyện có nội dung nhẹ nhàng, ít mâu thuẫn cao trào để đọc cho con nho nhỏ, chầm chậm.

Thiết lập chu trình đi ngủ

Chu trình đi ngủ (bedtime routine) là một chu trình lặp đi lặp lại mỗi ngày: việc gì làm trước, việc gì làm sau, cứ đúng giờ đó thì làm. Việc này sẽ giúp trẻ sẵn sàng và hợp tác hơn khi chuyển đổi từ hoạt động này sang hoạt động khác. Nếu làm tùy hứng mỗi hôm một kiểu, trẻ không biết việc gì sẽ diễn ra tiếp theo, dễ phản kháng hơn.


Ví dụ, chu trình mà tôi đang cố gắng thiết lập cho các con sẽ là: ăn tối - xem tv - tắm - chơi trong ánh đèn dịu - đi vệ sinh và đánh răng - đọc truyện - tắt đèn. Ngày nào cũng như ngày nào, các việc này diễn ra theo trình tự và thời gian cố định. Cảm thấy mọi thứ diễn ra như một dòng chảy. Ngày nào mà một hoạt động bị xáo trộn thì những việc khác cũng bị xáo trộn theo.


Không gian ngủ

Nơi con đi ngủ nên là một không gian nhỏ (nếu phòng ngủ rộng có thể mắc màn hay chặn chăn gối xung quanh để thu hẹp không gian. Nếu con sợ bóng tối, có thể lắp một chiếc đèn ngủ ở cạnh giường, tạo một không gian ấm cúng thu lại quanh chỗ con nằm.


3. Đưa con vào giấc


Sự thư giãn rất dễ lây lan. Vì vậy, hãy tự hít thở để thư giãn bản thân mình.Để hơi thở chậm lại. Tôi thấy cách này rất hiệu nghiệm với hai con. Mỗi khi thấy con khó thư giãn, nghịch ngợm lúc đi ngủ, tôi sẽ nằm thật im, giả vờ ngủ, hít thở thật sâu và để con nghe thấy tiếng mình thở đều đều. Chỉ một lúc là bọn trẻ cũng chùng xuống.


Lúc này, tôi bắt đầu vuốt lưng từ trên xuống hoặc vỗ vỗ, nhẹ dần và chậm dần. RồRooibonj trẻ ngủ lúc nào không biết.

Viết đến đây, tôi cũng buồn ngủ quá. Nên bài này không có kết bài.


Chúc bạn cuối tuần ngủ ngon!


Thu Thủy

118 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả