Viết cho ngày đầu con vào lớp 1

22.08.2022


Mẹ sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay, khi mẹ nắm tay đưa con tới khung cửa lớp và nhìn con hồi hộp bước vào. Một chương mới trong cuộc đời con vậy là đã mở ra rồi, con gái ạ!


Mẹ vẫy tay chào con với nụ cười thật tươi để giấu đi cảm giác cay cay nơi sống mũi, và khi mẹ quay lưng ra về, nước mắt cứ thế trào ra y như lần đầu tiên mẹ được đón con vào lòng trong bệnh viện. Nếu như lúc đó, mẹ mừng vui chào đón con đến thế giới này thì hôm nay, mẹ xúc động mừng con đã bước thêm một bước vào quãng đường học tập mà mẹ cũng đã từng đi.


Con gái ơi!


Chờ đợi con phía trước là rất nhiều “drama” nhưng cũng vô vàn điều thú vị. Nhưng mẹ cần dặn con trước một điều.


Nếu con chưa biết, mẹ cũng từng là một đối tượng “con nhà người ta” chính hiệu. 12 năm học sinh giỏi, 2 giải quốc gia, tốt nghiệp loại giỏi trường đại học top đầu - và chưa bao giờ ông bà ngoại cần hỏi đến chuyện học hành của mẹ. Nhưng nhìn lại, mẹ nhận thấy sự học không đơn thuần nằm ở những điểm số hay giấy khen, càng không nằm ở sự công nhận, tán dương của mọi người.


Nó nằm nhiều hơn ở NIỀM VUI, khi mỗi ngày con lại biết thêm một vài điều mới về thế giới, và cũng chính là về bản thân con. Niềm vui được BIẾT, được HIỂU cũng chính là niềm vui được giao cảm với cuộc đời - đó là món quà lớn nhất mà việc học sẽ tặng cho con đấy!


Còn về phần mẹ,,,


Vài tháng trước khi bắt đầu ngồi bên xem con “vẽ” những chữ cái đầu tiên, mẹ nhận ra cũng đã đến lúc mẹ bắt đầu được học những bài học mới.


Mẹ nổi giận khi con không chịu ngồi yên. Tại sao lại cứ ngọ nguậy như con sâu vậy?

Mẹ mất kiên nhẫn khi con không thể đưa nét bút theo đúng hướng dẫn. Giải thích kỹ vậy rồi, sao con vẫn không làm được?

Mẹ sợ mỗi lần ai đó vô tình hỏi: “Lạc học đến đâu rồi? Đã biết đọc chưa?”. Giống như toàn bộ tư cách làm mẹ của mẹ đều sẽ trở thành con số không khi mẹ trả lời “cháu vẫn chưa biết đọc”.


Để rồi, mẹ nhận ra một lần nữa con sẽ dạy mẹ bài học về sự buông.

Mẹ đã để mình chìm trong ý muốn nhào nặn con theo một chuẩn mực mà mẹ tự dựng nên trong ảo tưởng: con phải ngồi yên, con phải tập trung, con phải viết đúng, con phải nhớ cách dòng khi viết, con phải thích học, vân vân và mây mây.


Mẹ phải học buông bỏ cái muốn mù quáng của mình vì càng bám vào nó thì càng khổ. Bởi vì con là một cá thể riêng, một em bé 6 tuổi với bộ não chỉ có thể tập trung không quá 15 phút, và chưa thể làm chủ bàn tay của mình để viết đúng như con muốn ngay lần đầu tiên. Bởi vì với một em bé, đôi khi, việc ngồi tô chữ nhàm chán hơn nhiều việc vẽ một bông hoa. Những sự thật khách quan như vậy, mẹ vô tình quên mất khi để cho cái ý muốn nhào nặn con thắng thế.


Con vào lớp 1 cũng là lúc mẹ học thêm bài học mới về cái tôi của mình.

Thì ra mẹ căng thẳng mỗi khi có ai đó hỏi chuyện học của con, là vì mẹ không tự tin vào giá trị của bản thân mình. Mẹ quên mất rằng con là con, còn mẹ là mẹ. Sự học là con đường của riêng con. Đâu thể mượn thành tích học tập của con để khẳng định tư cách làm mẹ, giá trị con người của mẹ.


Đánh dấu ngày hôm nay, mẹ ngồi ghi lại 4 điều “tự răn” để mang theo cùng con trong hành trình sắp tới:

1. Mục tiêu ban đầu của việc đồng hành cùng con là: hỗ trợ để con tạo được thói quen tự học và niềm vui trong việc học. Không phải là kết quả học tập.


2. Với mỗi vấn đề gặp phải, cần đặt mình vào vị trí của con để xem xét lại những khó khăn khách quan mà con đang phải đối diện: con đang ở đâu, gặp vấn đề gì, cần giúp đỡ như thế nào.


3. Không vơ vào: con không phải là "thành phẩm" của mẹ, không phải là phương tiện để mẹ khẳng định giá trị với người khác. Việc con học như thế nào càng không phải là lời khẳng định về tư cách làm mẹ của mẹ.


4. Lớp 1 chỉ là một trong những cột mốc mà mẹ sẽ cùng con chạm đến. Từ giờ trở đi còn vô số những cột mốc khác (chật vật hơn) mà con sẽ đi qua. Nghĩ vậy, tự nhiên thấy mọi khó khăn hôm nay đơn giản lắm. Chỉ cần tâm thế của mẹ vững vàng - mẹ tin rằng đó mới là điều mà con cần nhất.


Con gái ơi, bầu trời của con đây - và đã đến lúc vỗ cánh rồi!


Thu Thủy,

2 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả